Di chuyển có thể mở ra giáo dục, sự an toàn và quyền cư trú mới, nhưng cũng có thể làm gia đình bận rộn hơn, cô đơn hơn hoặc sống xa nhau hơn. Chất lượng đời sống cần được đo bằng cách thời gian hằng ngày thực sự thay đổi, không chỉ bằng những quyền lợi đạt được trên giấy.
Sau khi đạt được quyền cư trú, đời sống hằng ngày sẽ trông như thế nào?
Trong quá trình chuẩn bị, gia đình thường dành nhiều thời gian cho điều kiện chương trình, chi phí, trường học và thời hạn hồ sơ. Những câu hỏi đó cần thiết. Nhưng chúng có thể che khuất một câu hỏi đơn giản hơn: một ngày bình thường sau khi chuyển đi sẽ diễn ra như thế nào?
Ai đưa đón con? Ai vẫn phải làm việc theo múi giờ Việt Nam? Cuối tuần gia đình có ở bên nhau hay một người phải thường xuyên bay về điều hành doanh nghiệp? Cha mẹ lớn tuổi ở Việt Nam sẽ được chăm sóc ra sao? Những chi tiết này quyết định chất lượng cuộc sống nhiều hơn hình ảnh đẹp của điểm đến.
Gia đình có thể có thêm quyền cư trú nhưng ít gặp nhau hơn, khi công việc, trường học và trách nhiệm ở hai quốc gia kéo các thành viên về những hướng khác nhau.
Sự bận rộn có thể đi theo gia đình sang một quốc gia mới
Nhiều người hy vọng việc di chuyển sẽ tạo ra nhịp sống cân bằng hơn. Nhưng nếu nguồn thu vẫn phụ thuộc vào Việt Nam, người đứng đơn có thể vừa xây lại cuộc sống mới vừa tiếp tục xử lý công việc cũ. Người bạn đời có thể phải đảm nhận phần lớn việc chăm con và tổ chức gia đình trong khi chưa có mạng lưới hỗ trợ.
Trong hoàn cảnh đó, một đất nước có chất lượng sống cao không tự động tạo ra chất lượng sống cao cho chính gia đình. Khoảng cách giữa tiềm năng của nơi ở và thực tế hằng ngày phụ thuộc vào cách công việc, trách nhiệm và thời gian được sắp xếp.
Quay về bên trong không có nghĩa thu hẹp tham vọng
Đánh giá chất lượng thời gian không phải là khuyên gia đình từ bỏ những mục tiêu lớn. Nó là cách kiểm tra xem mục tiêu đó có giúp các thành viên sống gần với điều họ coi trọng hơn hay không.
Với một gia đình, điều đó có thể là cha mẹ có mặt trong bữa tối. Với gia đình khác, đó là con được tự do khám phá nhưng vẫn giữ quan hệ gần gũi với ông bà. Có người cần một môi trường an toàn để bớt lo lắng; có người cần một thị trường đủ lớn để công việc có ý nghĩa. Không có một mẫu đời sống đúng cho tất cả.
Những câu hỏi thực tế hơn một bảng xếp hạng quốc gia
- Thời gian đi lại hằng ngày sẽ tăng hay giảm?
- Một người trong gia đình có phải làm việc theo hai múi giờ trong thời gian dài không?
- Gia đình có đủ khả năng thuê hỗ trợ chăm sóc trẻ hoặc việc nhà không?
- Mỗi năm cần quay về Việt Nam bao nhiêu lần và ai sẽ chịu phần lớn việc di chuyển?
- Gia đình có cộng đồng, bạn bè hoặc người thân tại điểm đến không?
- Điều gì trong cuộc sống hiện tại đang tốt và không nên đánh mất?
Chất lượng của thời gian là một tiêu chí chiến lược
Một nơi ở gần Việt Nam hơn có thể không tạo ra hộ chiếu mạnh như một điểm đến xa, nhưng có thể giúp gia đình duy trì doanh nghiệp, chăm sóc cha mẹ và tránh việc sống tách rời quá lâu. Ngược lại, một cuộc chuyển hẳn có thể phù hợp hơn nếu gia đình đã sẵn sàng đóng lại một giai đoạn cũ và xây dựng đời sống mới với sự hiện diện đầy đủ.
Quyết định phù hợp không chỉ giúp gia đình có thêm lựa chọn. Nó phải giúp các thành viên sử dụng thời gian theo cách gần hơn với điều họ coi trọng. Sau cùng, quyền cư trú là một công cụ; đời sống được tạo ra từ những ngày bình thường mà gia đình thật sự sống cùng nhau.
